Wednesday, June 1, 2011

Series review ‘11

Nhân dịp mùa series vừa hết, mình review cho các bạn đọc chơi một số series mình đã coi trong năm nay (và các năm trước). Xin lỗi mọi người trước là bài này mình bồi tiếng Anh hơi nhiều nhưng những từ đó khó diễn tả tiếng Việt. Bạn nào có từ thay thế kiu mình mình chèn vô nha Happy Entry dài nhưng hình không à Big Grin

 

Smallville

small.1020.p3nh4.bestuniom.net[(043068)17-00-00]

10 năm một series. Mình theo Smallville từ những ngày đầu lúc nó được chiếu trên VTV3, rồi tới khi mình thành pro serie junkie thì down về luyện tiếp, rồi hàng tuần canh me down về coi không sót tập nào. Smallville là cái serie rời rạc, mỗi tuần một câu chuyện, “freak of the week” như em Chloe có nói Big Grin Sau thời Lex Luthor thì mỗi season thường có một ultimate villain, lâu lâu có vài tập liên quan tới thằng villain đó còn lại là filler để phát triển tình cảm tính cách nhân vật từ từ từ từ từ từ suốt 10 năm qua Laughing Bởi vậy thường coi xong là quên, lâu lâu xuất hiện lại nhân vật cũ mà mình còn không nhớ nổi nó là ai làm gì Big Grin Nói vậy chớ mình thích superheroes and everything super nên coi cũng vui.

Smallville có cái style là diễn biến nhanh gọn lẹ, tình tiết phức tạp, các nhân vật thì sophisticated (trừ thằng khờ Clark Kent ra Laughing) và trí thức, vậy nên thoại nhiều khi cũng khó hiểu vì đầy rẫy nhân hóa ẩn dụ hoán dụ sarcasm này nọ (riêng sarcasm thì mình hiểu lẹ lắm vì mình fluent mà Laughing), nói chung không biết ngoài đời thì sao chớ mình coi series thấy nhiều đứa Mỹ có đầu óc khủng khiếp lắm, ngoài mưu mô chiến lược tinh xảo nó còn nắm đủ kiến thức tâm lý văn hóa xã hội… Cụ thể là mấy ông biên kịch Laughing

Smallville có cái hay là serie truyền hình kinh phí thấp thôi nhưng mà nó nặng kỹ xảo, quay film chỉnh màu trang điểm phục trang cũng đẹp. Diễn viên coi trong film thì lung linh mà nhìn ngoài có khi thấy gớm. Với nữa là nó casting hay, diễn viên đẹp ơi là đẹp (trừ thằng Clark Kent ra Laughing), boob ai cũng bự (cả nam lẫn nữ Laughing) mà đóng cũng tròn vai. Vai trong Smallville thì khỏi nói, toàn vai cá tính (trừ thằng Clark Kent ra Laughing). Các vai nữ thì mình thích:

Tess Mercer (Cassidy Freeman), elegant, mạnh mẽ sang trọng quí phái, tâm địa thì tốt nhưng có chút đen tối, tâm can thì giằng xé giữa thiện và ác, trượt chưng cái là té về bên kia liền. Một tấm hình thôi đủ thể hiện hết nhân vật của ẻm.

tess_mercer_elegant_shot_wallpaper_-_1280x960

Lois Lane (Erica Durance), dữ dằn thông minh mạnh mẽ cá tính chịu chơi, sarcastic nhưng đôi khi cũng rất dịu tình cảm.

3196539821_85caa620cd_bSMALLVILLE

Kara aka. Supergirl (Laura Vandervoort), dễ thương, xì po, hiền lành trong sáng thánh thiện. Trong dàn cast thích em này nhứt, có khi tại mình thích costume của ẻm. Công nhận mặc váy hay quần short bay đẹp hơn mặc quần xịp Big Grin

karasmallville-272Kara-the-girls-of-smallville-810882_376_500Laura-Vandervoort-Supergirl-1600x1200SMALLVILLE

Kristin Kreuk thì lúc đầu cũng thích, nhìn dễ thương nhưng ngày càng điên nên ghét như đòn bánh tét Big Grin

Nhân vật nam thì khỏi nói mí bạn cũng biết mình hem thích thằng Clark Kent hé Big Grin Toàn serie mình thích nhứt là Green Arrow (Justin Hartley), hông có sức mạnh siêu nhiên gì hết, tất cả là nhờ tập luyện, hên gặp sư phụ giỏi và… nhà giàu Big Grin Một người hùng hành hiệp trượng nghĩa trong bóng đêm, một đại gia sát gái ban ngày (nhưng sau này cải tạo lại rất hiền lành chung thủy), một người bạn trung thành, giúng mình ghê hen Rolling on the floor Quên, vũ khí cool, costume đẹp nữa Laughing tất nhiên bình thường hổng có lủng mấy lỗ trước ngực vậy Laughing

SM09-CW09-0001-ollie-1gr

Thằng này có ánh mắt rất là chân tình… giống mình nha mí bạn Laughing

hartley(1)justin-hartley

Tiếp theo mình thích thằng Zod (Callum Blue), bình bịnh, tàn bạo nhưng rất chăm lo cho đời sống nhân dân của mình và xem trọng Bromance với Kal-El (Clark) Laughing Đặc biệt nó có đôi mắt 2 mí hiền lành bình bịnh gian gian giống mình luôn nha Laughing

SM09-CW09-0001-zodSMALLVILLESMALLVILLE

Doomsday (Davis Bloome), ta nói mặt thằng này bịnh ơi là bịnh, nhìn như ma cà rồng, nhưng nhờ dzị mà hợp với cái vai ban ngày làm cứu hộ cứu người, ban đêm ở nhà ngủ, còn chừng nào khùng khùng lên cái biến thành quái vật Doomsday đi giết người chơi chơi dzị á Big Grin smallville_20

Ngoài ra, chỉ là nhân vật phụ, chọt mặt vô có mấy tập nhưng cũng thể hiện được trình độ casting agency: Jimmy, Metallo và Aquaman.

Jimmy Olsen (Aaron Ashmore) là sidekick nên không có gì để nói, có thêm cho dzui serie nên nhìn mặt hí hửng thiệt Big Grin

sm810-0012

Metallo (Brian Austin Green), thằng nì mình wen mặt vì có đóng Terminator (TV Series) mình coi trước đó nhưng chẳng bao giờ nhớ tên, chỉ nhớ nó là chòng của em Megan Cáo. Cặp này đúng là xứng đôi, trai hot gái hot, đúng như lời bài hát they talk sh#t about me… just just just jealous… your body my body baby do the math Hee hee

091409_smallville2

Aquaman (Alan Ritchson), không có gì để giới thiệu Laughing

ritchson

Dzị thôi, từ nay giã biệt, tuy không phải một serie xuất sắc nhưng dù gì cũng gắn bó với mình gần chục năm nay cũng có chút tình cảm, cũng ít nhiều giúp mình trốn tránh thực tại khi phải học bài… Bye Smallvile!

 

Fringe

Fringe là series hay nhất mùa này, tất nhiên là theo ý kiến chủ quan của mình. Là man of science, anti man of faith (quote Lost) nên tất nhiên là mình mê sci-fi rồi, mà Fringe thì được nhiều nhà phê bình đánh giá là sci-fi serie hay nhất những năm gần đây. Season 1 và 2 còn nhiều tập kiểu “freak of the week” như Smallville nên mặc dù cũng hấp dẫn, nó không làm cho người xem trông chờ tập tiếp theo, không biết câu chuyện diễn biến thế nào, các nhân vật và tình huống sẽ phát triển ra sao, vì vậy những tập filler có cũng được không có cũng xong kiểu đó sẽ dễ dàng tuột khỏi trí nhớ của khán giả và làm giảm giá trị của cả serie, đơn giản là con người vốn dĩ tò mò, cái gì chưa biết thì người ta muốn biết, càng trông chờ, rồi càng thỏa mãn khi đạt được.

Dành cho các bạn chưa bị mình đầu độc: Fringe kể về một đội cảnh sát đặc biệt với sự trợ giúp của một nhà khoa học thiên tài (nhưng tưng tửng) lần lượt giải quyết các vụ án kì lạ tưởng chừng không thể xảy ra, qua đó hé lộ dần dần mối nguy cơ tiềm ẩn cho tất cả mọi người. Tuy thuộc thể loại điều tra khoa học nhưng chính cảm xúc giữa người với người mới là sợi dây giữ chặt khán giả (sến Big Grin). Các nhân vật trong show từ chính tới phụ tới vai phụ nhỏ xíu góp mặt không làm gì nhiều cũng được khán giả iu mến nữa, rồi tới khi xuất hiện *SPOIL* các nhân vật của thế giới bên kia *hết SPOIL* tưởng chừng độc ác vậy mà cũng được yêu mến luôn. S3 này em Olivia chân thật tốt bụng cứng rắn bản lĩnh mạnh mẽ lì lợm vậy mà 2 lần úp mặt khóc nức nở một mình làm mình khoái dễ sợ (cừi trên sự đau khổ của người khác Laughing), tuy nhiên mình ghét đoạn ẻm mạnh mẽ lì lợm vậy mà mới bị nhốt cái đập cửa ầm ầm khóc lóc đòi thả ra Not talking. S3 có một tập tự nhiên làm animation, thiệt là dở hơi, với một vài tập với câu chuyện soul magnet mình thấy nhảm nhí dễ sợ luôn. Nghĩ cũng mắc cười, mình dễ dàng chấp nhận lý thuyết *SPOIL* parallel universes nhưng lại không chấp nhận chuyện người chết nhập vô người sống. Với mình chit là hit, năng lượng chuyển thành dạng khác không có ý thức, không có vụ về ám về nhập dzị. Thà là chuyển toàn bộ thông tin trong não vô máy tính như trong Source Code mình còn chấp nhận được *UNSPOIL* Big Grin Nhưng tóm lại mình rất hài lòng với season 3 này.

Phải nói mình ghét mấy tập kiểu “freak of the week” của 2 season đầu dễ sợ. Cái S2 tự nhiên mấy ep đầu tiến triển nhanh nên hấp dẫn dã man, cái rồi tự nhiên nó xìu xuống, xìu xìu xìu xìu tới mấy tập cuối season mới hay trở lại làm mình căm thù mí cha writer phá hoại cái show dễ sợ. Cũng cần nói thêm Fringe là một serie được đánh giá cao nhưng lại bị rating thấp, nên tụi fan cuồng (như mình) cứ nhấp nhỏm lo sợ không biết có sống được qua mùa sau không. Mà cũng may, Fringe là con cưng của Fox nên dù rating không cao cũng được renew. Qua S3 cái khác hẳn, chắc mí cha writer đọc được mí câu mình chửi nên viết plot liền lạc rồi, thế là cái serie nó hay ơi là hay (thấy chưa, cãi mình không có kết quả tốt Laughing). Vì vậy cho nên dù rating còn ít hơn S2 (tại một phần bị chuyển qua Friday death slot, dành sóng cho stupid American Idol), Fringe vẫn được renew một season nữa, nhờ lực lực fan base hùng hậu trung thành + cái show đang đi đúng hướng và trên đà tiến. Theo mình thì S4 là season quyết định cho Fringe. S3 quá hay là nhờ 2 season trước setup cho quá trời, giờ thì các câu hỏi các season trước đặt ra đều đã được giải đáp, trừ cái vụ *SPOIL* mấy cha Observer từ đâu ra và liệu Peter có trở lại (mà ai cũng biết thừa là có Laughing), 2 cái universe cũng bắt tay hòa bình rồi *UNSPOIL*, giờ S4 có thành công hay không thì áp lực nặng nề đang đè nặng lên vai các biên kịch, nếu không nghĩ ra cái gì hay hơn, to tát hơn 3 season trước thì show chỉ có nước đi xuống dốc, mà to tát hơn nữa thì hơi bị khó rồi é Big Grin

Fringe là serie duy nhất năm nay có thể khiến tim mình đập thình thịch (dù chỉ một vài đoạn), trước đó thì có Heroes và Lost. Cùng creator (và chắc cùng nhiều người làm phim) với Lost, Fringe thừa hưởng cái chất kịch tính và cảm xúc của Lost, tới cái đoạn nhạc dây réo rắt rùng rợn của Lost còn được xài vài lần trong Fringe mà, nhưng thank God không có hưởng luôn cái logic và science của Lost Laughing Nhờ 2 bộ này mình bắt đầu hâm mộ J. J. Abrams. Không những là creator/writer/producer/director cho Lost, Fringe, Alias, Mission Impossible, Amageddon… ổng còn soạn nhạc theme cho các series nữa chớ. Theme của Lost thì dễ ẹc (nhưng ấn tượng), chớ soạn được theme của Fringe thì mình hâm mộ vô cùng. Đoạn dạo đầu khỏi nói cũng biết vay mượn của Moonlight Sonata (đoạn này không có trong cái video trên, nhưng nghe bản full thì cái chất classical của nó mới bộc ra hết), rồi đoạn sau cái tự nhiên hiện đại ghê, lại có cảm giác huyền bí như những bí ẩn của pha học, đoạn cuối thì dồn dập và căng thẳng và cái kết bất ngờ diễn tả chất dramatic của serie, phê Big Grin Mình thích cái opening title sequence lắm nha, nó có mấy cái vấn đề khoa học đang là nguồn cảm hứng bấn loạn nhức nhối các nhà khoa học hiện đại. Rồi cái có 1 tập kể chuyện quá khứ năm 1985 cái intro nó remix lại thành retro, nhạc electro, các cái vấn đề khoa học đó đổi thành mí cái như personal computer, DNA profiling, cloning, nanotechnology, laser surgery, virtual reality… Dzui thiệt ha, mới mí chục năm mà khoa học đã phát triển vượt bậc dzị òi. Ngoài intro retro ra còn có (spoiler) intro đỏ của alternative universe, rồi intro xám xịt cho tương lai. Ai lười thì coi cái video này thôi, đủ 4 intro trong đó (nhưng không nghe được nhạc retro Big Grin) *hết spoil*. Túm lại là mê anh J. J. Abrams rồi. Năm nay ảnh có cái phim Siêu 8 (không liên quan gì tới cái phim teen Tui là thằng tư) nên cũng ráng chờ coi, chớ MI4 chắc có thì coi chớ hông ham.

 

(còn nhìu)

Tuesday, May 24, 2011

New ex…

…perience. New Experience!

Hôm nay dậy sớm FB FBiếc Yahoo Yahiếc đã rồi cái ăn mì gói đi học, dzậy nên ta nói tiết cuối ngồi trúng cái lớp cóc hiểu gì ngáp quá xá là ngáp…

Ngáp quá mà không về được, cái chạy ra bãi cỏ, lôi cái mền cam cam của mình ra trải đó nằm ngủ 40’, trong đó có 10’ lỏm nhỏm nhấn snooze snooze Big Grin Giờ mình wen rồi, không snooze không dậy được Big Grin Trời nắng vàng ươm, gió lồng lộng, nằm bên cỏ hoa li ti trăng trắng nhưng không đè em bông nào nha, tiếng gió thổi lá cây xào xạc xào xào xạc, xa xa văng vẳng tiếng cười đùa của tụi sanh viên chơi frisbee, hương cỏ thoang thoảng quyện với hương hôi hôi mùi nắng của cái nón úp lên mặt làm ta chìm trong giấc nồng say lúc nào không hay Laughing chỉ nhớ có một giấc mơ rất dịu…

Nghĩ lại, đó giờ lăn lộn bò bê trên cỏ cũng nhiều, nhưng ngủ say mê thì chưa. Tính mình cứ tỉnh là bật máy tính, không ngồi trước màn hình thì ngồi trên… toa lết luyện tinh đơn Laughing, không thì nấu nấu ăn ăn, đi chợ, đọc chữ… Túm lại ngồi yên không làm gì mình không chịu nổi cuộc sống an nhàn con nhạn đó…

Ôi, làm sao chia sẻ cảm giác thanh thản thăng thiên thiền thành thiệt này cho các bạn (tự thiến) thân thiết của mình đây?

Thôi kệ mịa các bạn Laughing

Friday, May 6, 2011

The only Germany

Chào mừng các bạn trở lại với tập một của sê ri dài tập những chuyện chỉ có ở Germany.

Chắc không nói các bạn cũng biết nước Đức vốn nổi tiếng về bia và lễ hội bia ha. Mình thì không uống bia nhiều nên không biết bia ngon bia dở mùi vị khác nhau ra sao, nhưng mình biết: uống bia phải có bạn bè hoàn cảnh mới vui. Như ở TP mình chẳng hạn, mỗi năm đến độ thu sang xuân về người dân thành phố lại có dịp thưởng thức hai lễ hội bia hoành tráng (lớn thứ nhì nước Đức, tất nhiên là sau Munich, nhưng ở Munich chỉ tổ chức Oktoberfest nên thành ra lễ hội mùa xuân ở chỗ mình tự nhiên to nhứt nước Big Grin). Lễ hội bia ở Đức giống như hội chợ ở ta, cũng đèn hoa nhộn nhịp, các trò chơi ăn thua và cảm giác mạnh, tất nhiên không thể thiếu bia và xúc xích Happy Có bạn bè, có lễ hội, uống bia mới vui.

Bia thì mình thấy mọi người uống khắp mọi nơi rồi, lễ hội bia, vườn bia, quán bia, dọc các con phố đi bộ những tối cuối tuần, ngoài công viên trên bãi cỏ những ngày đẹp trời (vụ này ở nước Mỹ thiên đường bị cấm nha mí bạn Big Grin), trên tàu điện những ngày đội bóng thành phố hay quốc gia chiến thắng trong niềm vui và tiếng hát hò cổ vũ (dù vụ uống trên tàu bị cấm). Tất nhiên bên cạnh những hình ảnh vui vẻ đó cũng có những hình ảnh trái ngược của việc “uống”: Ói, cụ thể là mình Laughing tuy chỉ 1 lần duy nhất và sau khi ói xong chạy vô uống tiếp Big Grin, hay hình ảnh những ông già xách hai cái túi đi lượm những vỏ bia các cậu thanh niên đi club bỏ giữa đường, hay có lần ở lễ hội bia, một ông trung niên trên đường về bước lên hai bậc thang xong té ngửa cái ầm, không nhúc nhích, ngay trước mặt mình… Dzì dzậy, mình tự nhủ với lòng mình là phải biết uống có trách nhiệm, không để người ta làm film về mình giống Knocked Up Laughing Nói dzậy thôi chớ lâu lâu uống xỉn cũng dzui á mí bạn…

Ừa mà, thấy nhiều chuyện rồi, dông dài nãy giờ cho blog nó dài chớ mục đích mình thiệt ra chỉ muốn kể cho mí bạn nghe chuyện mình được chứng kiến hôm thứ 3, chuyện mình chưa chứng kiến bao giờ, làm mình tới giờ còn thấy sốc Laughing Sau khi chứng kiến mình quyết định phải viết liền cho sê ri này Big Grin

Cũng như một ngày bình thường khác trong đời chàng sinh viên đẹp trai gương mẫu như mình: học suốt ngày ở trường rồi chiều chạy đi tập aerobic cho cường… tráng. Sau giờ tập quần áo mình ướt đầm đìa, cái mình đi tắm cho sạch sẽ thơm tho rồi mới về đi chợ nấu cơm. Để cho các bạn dễ hình dung thì mình tả cái nhà tắm cho mí bạn có đầu óc trong sáng của mình đọc nha: nó như một cái phòng nhỏ với 6 cái vòi sen, không có cửa và vách ngăn. Thế là bữa mình đang tắm yên tĩnh tự nhiên có 5 thằng ùa vô tắm chung cười nói ồn ào náo nhiệt. Lúc đầu cũng không có vấn đề gì, mình lo tắm cho mình, nó lo tắm cho nó, không có ai tắm cho ai Laughing Mình quay mặt vô tường không để ý gì tới tụi nó, tới lúc quay ra cái ÁÁÁÁÁÁÁ! Một hình ảnh mình không thể nào xóa ra khỏi tâm trí… Có 3 thằng… cầm 3 ly bia vô nhà tắm, để dưới sàn rồi đứng tắm tỉnh bơ, lâu lâu nghỉ xát xà bông cái lầm lên uống Laughing Ewmygod!! Laughing Vừa mắc cười vừa thấy ghê ghê, dù mình tự nhận là mình ăn uống cũng không sạch sẽ gì đâu nhưng cứ tưởng tượng tụi nó để ly đó, nước chảy trên thân thể naked lông lá của bạn nó xuống sàn bắn lên văng vô ly bia rồi nó uống dzị là thí ghia rồi Laughing Đó chuyện chỉ có dzị thôi nhưng bản tính nhiều chuyện của mình không bỏ được nên mới có cái blog dzài dzị Big Grin Tất nhiên mình muốn chụp hình cho các bạn coi người Đức iu bia thế nào nhưng chuyện xảy ra trong nhà tắm stay trong nhà tắm Big Grin

Hẹn gặp lại các bạn trong tập hai, có khi về toilet ở Đức Big Grin

PS. Anh Kobe đừng đọc blog này rồi comment nhảm nhí nha Big Grin Chẳng lẽ viết ngắn gọn “Nhà tắm… xè xè… ực ực”? Laughing

Tuesday, February 22, 2011

Bánh mì tự nướng

Bữa nay mới đầu tuần đã gặp tai nạn thảm khốc, huhu. Chắc cả tuần nay sẽ nằm bẹp trong nhà không ra đường luôn quá. Số là dzầy, sau bao ngày lần lữa lười lọc, cuối cùng mình cũng đã dồn quyết tâm cắt tóc cho đẹp chai. Chuyện cắt tóc thì ai hay đọc blog cũng biết mình đã tự xử bao lâu nay rồi hen, nói chung này càng lành nghề, cắt nhanh gọn lẹ đẹp đẽ lắm, tự sắp trễ giờ đi tập gym. Nhưng mừ, trời ơi lành nghề vậy chớ 1 chút sơ sứt là tàn đời trai trẻ Crying Thôi đành chờ vài bữa nó mọc lại rồi cạo lại chớ sao giờ, có chơi có chịu, rút kinh nghiệm lần sau (mà sau bao nhiêu lần vẫn chưa rút hết Laughing)

Tập gym dạo này wải dễ sợ, vô tập 2 phút là mồ hôi đầm đìa cho tới lúc đi dìa luôn mà six pack thì chờ wài không thấy đâu Big Grin Nhưng mà thôi kệ, tập cho phẻ là tâm hồn dzui dzẻ cái nó điều khiển não tiết hóc môn cái mặt trẻ đẹp mí hồi Big Grin Cái nay lúc đi dzìa, cầm cái áo để trên băng ghế gỗ cái bị miếng dằm nó găm dzô giữa móng tay với thịt éc éc… nhưng chưa hết, đề nghị đọc tiếp…

Về chạy lạch bạch đi coi film free. Phim Đức, Der ganz große Traum (The pretty big dream – mình dịch đại). Phim nói về thầy giáo Koch dạy tiếng Anh thử nghiệm cho một trường trung học Đức sau chiến tranh (lúc đầu mình tưởng thầy người Anh mà tên cứ cock này cock nọ mình ngợt nhiên lém các bạn Laughing). Ta nói mới mí chục năm trước thoai mà lớp học Đức nó như Nhựt Bổn é, mình không dám so sánh với cái nước mà ai cũng biết là nước nào đó. Thầy dzô lớp là tụi nó đứng phắc dậy, nghiêm trang im lặng, thầy nói gì nghe đó, đứa nào hó hé là ra ngoài lấy roi mây wứt ngay không nói nhiều. Thời đó nước Đức chưa biết đá banh là gì, vậy là ai cũng đoán ra người thầy này sẽ thay đổi các em học sinh và thay đổi nước Đức thế nào òi hén. Phim cũng vui vẻ hài hước dạng Le Petit Nicolas nhưng hông vui và dễ thương bằng. Coi cho biết cách đây vài chục năm nước Đức nó cổ hủ thế nào, sau đó vài chục năm giáo dục và nhân quyền của nó phát triển thế nào. Phim cũng nghẹ nhàng dễ thương, nhiều đoạn cũng bồi hồi xứt động và tất nhiên không thể thiếu những đoạn sôi động phấn khích với bóng đá. Cuối phim nó hiện mấy dòng chữ cho khán giả đọc mình thích nhứt đoạn này:

Tuy nhiên sau đó bóng đá vẫn bị cấm ở nhiều nơi trên nước Đức.

(ngừng)

(từ từ hiện ra)

Còn ở Bayern tới tận 1927 mới hết cấm (cả rạp cười Laughing)

Coi phim xong vừa đói vừa oải về nhà chỉ muốn chiên cánh gà ăn rồi nằm ngả ngửa, vậy mà vô bếp cái thằng 2 đứa hàng xóm ngồi ăn bánh mì. Số là hồi chiều Sami nó thử làm 1 ổ bánh mì thế là mình cũng nhào vô ăn thử. Tuy nó làm lần đầu tiên, bánh mì theo công thức thuộc loại “rất đơn giản” nhưng ta nói cầm nguyên ổ cưa hoài mới được 1 lát Laughing Nói chứ cái vỏ ngoài dày và cứng xíu nhưng rất giòn, ruột thì đặc vừa phải mà các loại hạt trong đó cũng thơm. Tóm lại là ăn cũng ngon á, rẻ nữa, có điều làm thì cũng nhanh gọn dễ dàng nhưng chờ hơi lâu Big Grin Mà 3 thằng đờn ông thế là thành một cái chợ, đồ ăn bày đầy bàn cái tụi nó kéo bàn bự ra (và mình bị dập tay tới giờ vẫn hông gõ bàn phím được Crying) Tụi nó nói cuối cùng cũng ngồi ăn tối chung 1 bữa (tuy thiếu 2 thằng), mà tụ tập thế nào thằng Stefan cũng lôi 1 lọ cồn đo đỏ ra (mèn ơi tội lỗi quá mới T2 nhưng dứt tuốt Big Grin). Lúc sau có thêm bạn Sami nhập tiệc nữa. Sẵn tiện mình đem tụi nó ra thử nghiệm món chè đậu xanh (mình có nói nó khen dữ dội mí bạn cũng hông tin đâu khỏi nói Big Grin). Ò mà chắc tại bình thường tóc mình mượt mà óng ả đẹp dữ dội lắm nên nay thấy mình đội nón tụi nó kêu mình lột ra cho coi Laughing Mới cắt tóc có mấy tiếng mà được khán giả iu cầu cởi nón 2 lần, ta nói sao không lựa lúc cắt thành công mà yêu cầu trời? Chắc lần sau mình làm cái đầu thiệt đẹp rồi giả bộ đội nón, ai kiu cái mình giả bộ từ chối không lột, tới lúc lột ra nó mới trầm trồ ngưỡng mộ lác hết cả mắt hen Laughing

Thôi rượu đang nói, giờ mình ngủm đã mai mình tiếp tục sự nghiệp đẹp trai sau Rolling on the floor Hẹn gặp lại các bạn trong lần say xỉn tới CryingLaughing